Những bài thơ hay về tình yêu,về mẹ

Thứ Năm, 17 tháng 10, 2013

CHỚM ĐÔNG





Nắng đã phai rồi...! Đông tới chưa?
Bàn tay run khẽ, lạnh giao mùa
Hàng cây lá rụng đìu hiu gió
Dãy phố ai về lất phất mưa
Khẽ rọi tầng mây tia nắng cũ
Buồn vương mái ngói hạt sương thừa
Mơ màng non nước bình yên nhỉ
Chẳng biết đông này có giống xưa

Minh Đức

Sầu Đông





Lá đợi xa cành giữa lặng im
Núi non man mác bởi sương chìm
Mây trùm mặt đất hư hao nắng
Gió cuộn phương trời dáo dác chim
Khách chẳng quê về đâu kẻ nhớ
Thuyền không bến đỗ lấy ai tìm
Thu qua đông tới hồn cô độc
Mới nhận ra mình lạnh nhói tim

Minh Đức

Thứ Ba, 15 tháng 10, 2013

Thơ tình: Xin em đấy


Đừng có nói với anh rằng em:
Mang tình yêu mình đi chôn nhé
Tình thì lớn như trời như bể
Chôn ở đâu cho hết tình đời?
Em đừng làm như thế em ơi!
Xin em đấy đừng làm anh sợ nữa
Đời người ta đâu một lần tan vỡ
Mà cứ mang đi chôn lấp trái tim mình
Đứng lên em và hãy can đảm lên
Yêu đi nhé và tin đi nhé
Còn biết yêu là con tim em sẽ
Hát vang trời yêu đấy em ơi!
Chẳng biết nói gì với em – Thế thôi!
Là con gái xin đừng đa cảm quá
Hãy vui lên yêu đời lên em nhé
Hạnh phúc lại về sưởi ấm trái tim em

Đừng Khơi Vết Tình Buồn


Nếu có lúc em thấy mình hụt hẫng,
Trên dốc đời, dò bước lạ chông chênh,
Xin em nhớ đừng bao giờ nhìn lại,
Một đoạn đường em đã vội muốn quên.
Ta cất kỹ chút tà dương vô lự,
Chờ mai này thắp sáng lại hoàng hôn,
Xin đừng mang gió mưa về hiu quạnh,
Khơi lại trong ta những vết tình buồn.
Một nửa hồn say, nửa hồn vẫn tỉnh,
Ta giữa cuộc vui, ngất ngưỡng môi mềm,
Mà trong thâm sâu lòng đau nặng trĩu,
Tựa khối băng ngầm ép ngộp buồng tim.
Nên ta sợ lắm lời em như thật,
Len lỏi tâm tư gậm nhấm dần mòn,
Hãy để ta mang đôi điều hoài niệm,
Một thoáng ân tình vướng nợ đa đoan.

Chỉ Có Một Anh Thôi


Anh đừng hỏi vì sao em yêu anh
Đơn giản lắm ,câu trả lời vẫn thế
Em yêu anh vì ở đời không thể
Còn gì hơn ngoài anh để em yêu
Đừng hỏi em yêu anh được bao nhiêu
Bởi tình em không phải là số lượng
Em chỉ biết nó bao la rộng lớn
Trước tình em trời biển cũng chào thua
Nhưng với em yêu thế vẫn chưa vừa
Nêú em được hóa mình tròn chín kiếp
Thì anh ơi ,em vẫn còn yêu tiếp
Bởi trên đời Chỉ-Có-Một-Anh-Thôi !

Thơ tình: Viết cho tình yêu của tôi


Anh thương yêu, lần đầu tiên em tập làm thi sĩ
Em kể chuyện mình, kể nỗi nhớ của em
Chuyện tình yêu mong manh giữa dòng ảo thật
Vẫn đủ yêu thương mong nhớ giận hờn!
Mình gặp nhau hai mái đầu tóc đã pha sương
Hai nửa cuộc đời đã xoay vần yên ấm
Chen vào nhau mình cùng gìn giữ
Hai nửa chung riêng phải vẹn tròn!
Ngày tháng qua đi mình gọi nhau chồng vợ
Nắng sớm mưa chiều mình san sẻ với nhau
Cuộc đời ấm lạnh theo mỗi dòng tin sớm
Mang cả nhớ thương ấm áp nồng nàn!
Em, thiếu phụ đã nửa đời dâu bể
Chạm ngõ đường tình hóa khờ dại ngây ngô,
Thoắt khóc cười với niềm vui nỗi nhớ
Biết làm thơ và chép chuyện tình!
Ngày đẹp lung linh, em rạng rỡ câu “chào vyca”
Lòng lâng lâng niềm hạnh phúc khó giãi bày!
Đêm thanh vắng rưng rưng nỗi nhớ…
Tiếng “mình à”, nhớ đến ngẩn ngơ!
Mình bên nhau bao lâu rồi anh có biết?
Gắn bó đời nhau mình có một niềm chung,
Mong manh quá nên đã là hư ảo…
Bao giọt sầu rơi ân hận xót xa…!
Hôm nay là trọn năm mình thành chồng vợ,
Kỷ niệm phút bắt đầu cho một ngày tình cũng trăm năm!
Khoảng cách không gian và bộn bề công việc,
Mình không thể cùng nhau chung một ngày vui!
Em vẫn hiểu mình ở xa nhau quá…
Những mong muốn khát khao phải nén lại trong lòng,
Dòng tin nhắn hay đôi lời vội vàng qua điện thoại
Là hạnh phúc rất nhiều – Mình mãi ở trong nhau!
Ban mai sớm, em ngóng chờ hồi chuông tin nhắn,
Hoàng hôn về, trầm buồn theo nỗi thất vọng của em!
Anh đã luôn yêu rất nhiều bxyca!
Thế mà lại không nhớ nổi ngày ta là chồng vợ!
Thương em quá, món quà em chăm chút,
Cho ai đây…nước mắt tuôn tràn!!!
Lời yêu thương nghẹn đắng trong lòng!
Trang nhật ký rưng rức dòng kỷ niệm!

Một người đã xa


Em muốn khóc cho nhẹ bớt cõi lòng
Cho vơi đi hình bóng anh, trong em luôn rực cháy
Có những lúc em muốn vùng ra và bỏ chạy
Để nỗi nhớ anh không dậy sóng trong tim.
Có những khi em muốn nhấn chìm
Những cảm xúc trong em bừng lên, thiêu đốt
Có phải đôi mình trẻ con và bồng bột?
Làm hoang tàn, lạc lối một tình yêu.
Cũng có thể ta yêu nhau chưa đủ nhiều
Nên buông tay nhau trong chiều buồn, hoang hoải
Có khi nào, anh chợt giật mình nhìn lại
Để thấy mắt em sương đọng lại trên mi
Có những khi em muốn ngủ li bì
Để khi dậy, em cho anh vào giấc mộng
Khi đấy tim em không còn nhói đau và xúc động
Những lúc ai đó vô tình gợi nhắc tới anh
Một đêm dài, mình em nhỏ bé, mong manh
Gió mùa đông quất từng hồi làm em buốt lạnh
Mưa vô tình sao không chịu tạnh
Cứ mãi rơi hoài, gió gào thét tên anh
Trái tim em có phải quá mong manh?
Tưởng mấy lần đã lành sao còn buốt nhói
Những lúc buồn nó vẫn cồn cào và réo gọi
Bao yêu thương nhung nhỡ mãi khôn nguôi
Đã bao lần em gửi anh vào miền kí ức xa xôi
Nhưng sao em cứ quay đầu nhìn vào quá khứ?
Nụ cười anh, tâm trí em sao cứ giữ?
Để mỗi đêm về lại nhung nhớ ưu tư…
Nỗi đau mà sao em cứ cố giành lấy khư khư
Sao không cho ngủ yên nơi thẳm sâu miền kí ức
Để một ngày nó không còn đau và thổn thức
Bầu trời bình yên, nắng sẽ sáng rực tình em.